Nếu bạn làm guitar cổ điển, bạn làm guitar Torres, dù có thừa nhận hay không. Ông cầm lấy một cây đàn vẫn còn đang tự định hình ở thế kỷ mười chín và giải quyết những câu hỏi quan trọng — thân nên to bao nhiêu, mặt nên chống thanh ra sao, dây nên ngân dài đến đâu. Những câu trả lời đúng đến mức chúng thôi còn là câu hỏi.
Điều khiến ta khiêm nhường là ông có quá ít thứ trong tay. Không lý thuyết âm học, không giàn đo, không thư viện bản vẽ — chỉ một đôi tai phi thường, sự sẵn lòng thử nghiệm, và lòng kiên nhẫn làm đi làm lại cùng một ý tưởng cho đến khi nó hát. Ông nổi tiếng với việc làm một cây đàn thân bằng giấy bồi để chứng minh rằng tấm mặt làm phần lớn công việc. Ông đã đúng.
Chapter I
Điều ông đã ấn định
Hệ thanh chống hình quạt dưới mặt đàn là tiêu đề, nhưng món quà sâu xa hơn là tỷ lệ — mối quan hệ giữa kích thước thân, độ dày mặt và chiều dài dây cho phép một cây đàn trầm lặng lấp đầy một căn phòng. Mọi nghệ nhân sau ông đều đã điều chỉnh các tỷ lệ ấy. Gần như không ai cải thiện được sự cân bằng ông tìm ra.
“Những câu trả lời đúng đến mức chúng thôi còn là câu hỏi.”
Chapter II
Điều chúng tôi học từ ông
Chúng tôi ghim một bản phác của ông phía trên bàn — không phải như một di vật, mà như một sự kiểm tra. Khi một lần làm đàn bắt đầu trôi về phía sự khôn khéo, chúng tôi ngước nhìn nó và nhớ rằng người đã trả lời tất cả những điều này chưa bao giờ có gì để chứng tỏ. Ông chỉ muốn cây đàn nghe ra chính nó. Chúng tôi vẫn đang cố giành lấy điều đó.