Romanillos là nghệ nhân đã chứng minh rằng nghiên cứu và thủ công không phải đối thủ. Ông quay về với Torres không phải như một người ngưỡng mộ mà như một người điều tra — đo đạc, ghi chép, chất vấn — rồi biến mọi điều học được thành những cây đàn trong trẻo đến mức làm sửng sốt cả những người làm đàn khác.
Đàn của ông có một sự trong suốt, một cảm giác rằng ta có thể nghe vào trong nốt nhạc chứ không chỉ nghe thấy nó. Đó không phải may mắn của gỗ. Đó là kết quả nghe được của một người hiểu chính xác vì sao mỗi bộ phận có kích thước như vậy, vì ông đã đo các bậc thầy và hỏi cho đến khi câu hỏi chịu nhường.
“Ta có thể nghe vào trong nốt nhạc chứ không chỉ nghe thấy nó.”
Chapter I
Vì sao cả hai nửa đều quan trọng
Chỉ cần làm đàn thật đẹp đã là đủ. Chỉ cần viết cuốn sách định nghĩa về Torres cũng đã là đủ. Romanillos làm cả hai, và mỗi cái khiến cái kia sắc bén hơn. Nghiên cứu giữ cho việc làm đàn của ông trung thực; việc làm đàn giữ cho nghiên cứu của ông bám vào âm thanh chứ không vào các mốc thời gian. Chúng tôi cố, một cách vụng về, để giữ hai thứ cùng nhau theo cách ông đã làm.