Đây là cuốn kỳ lạ trên kệ — một tập thư mỏng một nhà thơ viết cho vợ về việc đứng trước những bức tranh của Cézanne. Trong đó không có một cây guitar nào. Chúng tôi giữ nó vì một nửa của việc làm đàn giỏi chỉ đơn giản là học cách nhìn thấy thứ thực sự đang ở trước mặt, và không ai viết về việc nhìn như Rilke.
Ông tả việc ngắm một bức tranh cho đến khi chính cái nhìn thay đổi — cho đến khi ông thôi gọi tên điều mình mong đợi và bắt đầu đón nhận điều đang có ở đó. Đó chính xác là kỷ luật mà một tấm mặt đòi hỏi khi ta quyết định lấy gỗ đi ở đâu. Con mắt muốn cây đàn xong không phải con mắt làm nó xong cho khéo.
“Con mắt muốn cây đàn xong không phải con mắt làm nó xong cho khéo.”
Chapter I
Nó làm gì cho người làm đàn
Nó làm ta chậm lại đúng chỗ. Nghề chủ yếu là sự kiên nhẫn nhắm đúng hướng, và Rilke nhắm nó vào khoảnh khắc trước nhát cắt — cái nhìn dài, thong thả quyết định mọi điều mà nhát cắt chỉ thực thi. Chúng tôi đọc một lá thư duy nhất vào những buổi sáng khi đôi tay chạy nhanh hơn đôi mắt. Thường thì nó chỉnh lại được.